Tâm Sự EVA thầm kín
Cách đây 9 tháng em gặp anh ấy ở công ty em. Chúng em yêu nhau tự nhiên và đơn giản lắm, ngày nào cũng làm việc cùng nhau, ăn cơm cùng nhau, nói chuyện với nhau. Dần dần yêu nhau từ lúc nào không biết. Anh ấy là người ở xa, là công nhân làm công trình cho công ty em. Em thì dân gốc ở đây, và làm văn phòng, công ty em lúc đấy đang hoàn thiện nhà máy để chuẩn bị sản xuất nên em thường xuyên xuống xưởng nghiệm thu, nên tiếp xúc với anh ấy nhiều hơn. Thời điểm bọn em yêu nhau, buổi tối đi chơi cùng nhau, nhìn hoa bằng lăng nở rực rỡ, em nói với anh rằng hoa ấy tượng trưng cho tình yêu chung thủy, anh ấy cười, nghiến răng và khẽ rùng mình lên rồi ôm ghì em thật chặt (em cảm thấy lúc ấy anh thực sự hạnh phúc khi ở bên em). Em là đứa thích tình yêu đến tự nhiên nên trước đó những người tán em, em đều k yêu ai, nên khi gặp anh ấy, em yêu anh ấy chân thành và cảm thấy rất thích cảm giác được bên anh ấy.

Em cũng là đứa suy nghĩ thoáng nên bọn em yêu nhau được 1 tháng thì em đã đồng ý chuyện ấy. Lần đầu, bọn em bối rối, loay hoay tận hơn 1 tiếng đồng hồ mà không làm cách nào cho vào được. Mệt phờ, nằm nghỉ luôn, thở hồng hộc, xong anh ấy lại tiếp tục, nghĩ lại thấy vừa xấu hổ, vừa buồn cười, cũng buồn nữa. Mãi sau cũng giải quyết được. Thêm 1 tháng yêu nhau nữa thì công trình kết thúc, anh ấy phải chuyển đi, anh làm ở công trình khác cách nhà em 40km nên có 1 lần em cũng đã sang thăm anh. Anh làm ở đó được 1 thời gian thì có xích mích với ông chủ nên bỏ về quê, k làm nữa. Thời gian đó cũng gần tới rằm tháng 7, quê anh ăn rằm tháng 7 to lắm, mà mùa đó cũng là mùa lễ hội ở quê anh nữa nên anh cũng muốn về nhà. Anh bảo em rằm tháng 7 về quê anh vài ngày, em hứa nhưng vì công việc nhiều quá nên em k về được.
Mẹ anh cứ hỏi sao em lại k về, rồi mẹ anh lại bảo em, rằm k về được thì tết phải về nhé, em đã hứa với mẹ anh là tết sẽ về thăm bác và gia đình. Anh ở nhà, nhưng tối nào bọn em cũng gọi điện nói chuyện với nhau 3 - 4 tiếng đồng hồ mới chịu đi ngủ. Trước khi anh bỏ chỗ làm về quê, có ghé qua chỗ em để thăm em, bọn em có quan hệ, em bận nhiều việc quá, quên mua thuốc uống, đến lúc mua thuốc tránh thai thì hình như là hơi muộn, em k nhớ rõ nữa, em dính bầu. Em khóc nhiều lắm, em nói với anh, anh bảo em là k sao đâu, nhưng anh nghèo lắm, chưa có tiền cưới em, nên khuyên em bỏ con đi. Đợt đó bọn em cãi nhau to lắm, em nhất định giữ lại đứa bé, còn anh thì cứ bắt em phải bỏ con. Do em suy nghĩ nhiều và công việc bận rộn, phải đi lại nhiều, nên đã bị sảy. Anh an ủi em, rồi sau này chúng mình sẽ có đứa khác. Em giận anh lắm, nhưng dần dần cũng nguôi ngoai. Anh ở nhà hơn 3 tháng, thời gian rằm tháng 7 anh hay uống rượu buổi tối với bạn bè, anh em nên bọn em ít nói chuyện hơn, rồi lúc đó em cũng đi dạy thiếu niên sinh hoạt hè vào buổi tối nên k nói chuyện với anh được. Nhưng em vẫn yêu anh nhiều lắm.

Thậm chí, trong lúc bọn em yêu nhau có nhiều người đến tán tỉnh em nhưng em lại chẳng cho ai cơ hội vì em yêu anh rồi, nhưng vẫn giấu gia đình. 3 tháng anh ở nhà, bọn em k chỉ xa nhau về khoảng cách mà có đôi lúc em cảm thấy tình cảm của em và anh dành cho nhau cũng nhạt nhòa dần đi. Tính em vẫn là đứa lạnh lùng vô tâm, khiến anh phải thốt lên rằng: Em hãy quan tâm anh 1 chút thôi được không, để anh biết được trên đời này vẫn còn người cần anh. Em mới nhận ra, khoảng thời gian ấy, em vì công việc mà hình như em đã bỏ anh sang 1 bên rồi. Sau đó anh đi làm, anh cố xin làm về Hà Nội để gần chỗ em. Sau 1 tháng anh đi làm, em sắp xếp thời gian thăm anh được 1 lần. Lần đó, em có để ý, thấy anh lạ lạ. Em biết gia đình anh cũng đang xảy ra rất nhiều chuyện khiến kinh tế gia đình khó khăn hơn, em chỉ biết động viên chứ chẳng giúp gì được cho anh. Nhìn anh có vẻ lạ, em hỏi, liệu mình còn gặp lại nhau k chồng? anh trả lời :" Đồ ngốc, mình còn gặp lại nhau nhiều mà, mình còn phải cưới nhau nữa chứ, sao vợ hỏi ngốc vậy". Chỉ thế thôi, và em tin anh. Nhưng sau lần gặp ấy, em và anh lại cãi nhau, ít nói chuyện hơn. Em lén vào FB của anh thì thấy anh hay nc với 1 em sinh năm 1998, đang học lớp 12, gần nhà anh. Thì ra, 3 tháng anh ấy về quê, họ gặp nhau và yêu nhau.
Em ấy là người yêu của bạn thân anh. Vì yêu em ấy mà anh với anh kia k nhìn mặt nhau nữa. Sau đó, anh ấy nói với em, anh cần cô ấy, anh yêu cô ấy và xin em hãy cho anh được hạnh phúc, hãy buông tha cho anh. Anh cần lấy 1 ng vợ gần anh, yêu anh và hợp với anh. Anh với em ở 2 thế giới khác xa nhau quá, k thể đến được với nhau nên mình hãy chia tay nhau đi.

Sau đó, anh chặn hết tất cả các số điện thoại của em. Em mua 1 số mới, em gọi cho anh, em nói rằng, em chỉ muốn được nc với anh như trước đây, mỗi tuần 1 lần thôi. Thế rồi, tuần nào em cũng nc với anh 30 phút, 4 tuần trôi qua. Hôm trước, em gọi cho anh, 1 giọng nữa vang lên hỏi: "Bạn là ai, sao lại gọi vào sdt này, bạn tìm ai?" Giọng nói vang vang với âm thanh như trong 1 căn phòng vắng, lúc ấy là 10h30' rồi cm ạ. Tim em đau thắt lại, em cứng đờ lưỡi, k nói được câu gì, mãi sau em mới lý nhí nói được, em nhầm máy. Em sơ, em sợ em sẽ phá hoại hạnh phúc mà anh đang cố gắng gìn giữ và gây dựng, em sợ em làm ny của anh hiểu lầm anh, vậy nên em nói em nhầm máy.
Giờ em đau lắm, em biết, anh chẳng có gì xứng đáng để được em yêu, chẳng đủ điều kiện để lo cho em có cuộc sống sung túc. Nhưng tại sao em vẫn yêu anh nhiều đến thế. Có người nói với em, nghèo thường đi liền với cái hèn em ạ, nhưng em chưa bao giờ nghĩ thế. Làm sao để em quên 1 người mà em đã rất yêu hả cm? Cm cho em lời khuyên đi