Cứu e với..
Các tiền bối giàu kinh nghiệm giúp e 1 chuyện với. Chưa bao giờ e nghĩ mh sẽ lên đây viết những dòng này. Nhưng e làm the nao nữa. Vì thôg tin cá nhân nên e dùng nick ảo. Mn cho e lời khuyên vs. E đang vô cùng bế tắc và đau khổ. E cũng mệt mỏi lắm r.
E năm nay đang là sv năm cuối của 1 trg ĐH ở HN. E và ng y cùng quê. 2 gđ cùng đã biết rõ nhau vì ở gần. Ng y e có công việc ổn định ở quê. Bọn e xác định hứa hẹn nhiều lắm, nhưng giờ càng ngày càng thấy k chung quan điểm và k thống nhất đc. Sư thật thì học xong e muốn ở lại HN để làm, lấy ch xong chỉ muốn v ch con cái lên làm để thứ nhất k tiếc công học hành 4 năm, công lao 1 mh mẹ e 1 mh tần tảo nuôi ăn học ( bố e mất đc 5 năm năm r.

Bằng thời gian chúng e y nhau. Gặp nhau lúc đó, a là niềm an ủi lớn nhất với e, a bảo từ giờ a sẽ bù đắp mất mát cho e) và có thể con cái có đk phát triển, sinh hoạt hơn. Bằng của e về quê khó xin việc. Nhưng a ấy là con 1. Việc làm nói chung là k thể bỏ đi đc. Giờ e chẳng biết phải làm thế nào. E cũng k muốn ăn bám ch. bố mẹ a ấy, chị gái và A ấy thì nói e cứ về. E nhiều lúc nghĩ bảo về nhưng sức ép gia đình làm e mệt mỏi quá. Mẹ e thì k nói gì nhưng bác e, chị gái bố nói nhiều quá làm e phải suy nghĩ, bác thay bố e chăm sóc e quá nhiều. Y nhau tính đến thời điểm này là 5 năm 2 tháng. Bước sang năm thưs 5 sao e thấy mệt và chán nản quá
. E chỉ chán vì k thống nhất đc ý kiến thôi chứ thực ra bọn e rất y nhau, nói chia tay bao nhiêu lần nhưng k kìm lòng đc, cảm thấy k thể thiếu nhau đc nên vẫn quay lại. A hầu như luôn là ng làm lành trc. Vậy mà gần đây e có 1 chuyện khổ tâm quá, e sốc. Nhưng e vẫn k tin. E k nghĩ a lại như thế đc. Mấy hôm trc bọn e cãi nhau, e nói nặng lời. R trong lúc nóng tính e còn kể bác e muốn giới thiệu e cho ng khác, khuyên k nên về, r e còn nói e k muốn về, về nhà e thực sự k biết làm gì, e k muốn ở với bố mẹ ch, cứ con 1 là phải ở chung à.., r còn nhiều nữa. E cũng biết e quá đáng và nhiều câu lỡ lời mà e k tiện nói ra. Bọn e mấy hôm sau đó vẫn nc nhưng e cục cằn. Chieu Hôm qua, a chở e = xe may cua e từ quê về HN, r lại bắt xe về luôn. E biết a vì e rất nhiều. 4 năm e học a luôn là ng đưa đi đón về. Vì e say xe nên luôn đưa đón e bằng xe máy mặc dù có oto riêng. ( vì đó là yêu cầu của e). Bọn e kéo dài những chuyện cãi cọ nhau và suy nghĩ chỉ vì vấn đe này khoảng nửa năm nay r. Hôm qua căng nhất. Đến HN, lúc a đang đợi xe thì e bắt ngồi lại nc. Bọn e nc trong nước mắt. Cả 2 đều khóc nói k thành lời. A nói từ giờ a muốn tốt cho e, sau này e sẽ hiểu sự xa cách này là tốt cho e, e sẽ phải cảm ơn a vì quyết định này. E nói e sẽ k tốt thì a bảo a k muốn e phải khổ, e k muốn sống cùng bố mẹ.., lấy nhau về thì kêu k có việc.. Nói chung a nói những lời mà e kêu ca. Chúng e khóc vì nghĩ đến cảnh sắp xa nhau. Sắp đến giờ xe chạy qua đón a nói e về đi. A bảo e k về trc thì a k về đc. Lằng nhằng 1 lúc e hỏi lý do chính mh xa nhau là gì, a bảo có lẽ do mh k thống nhất đc. E lại hỏi a có ng khác r phải k. A bảo ừ, a có ng khác.

E bảo a chứng minh việc a có ng khác để e tin thì a k làm đc. E quát lên, bắt a giải thích a lại nói thêm tại a ngủ với ng ta r. E sốc. Thực sự sốc. Nói thật là e k dám tin, e k bao giờ nghĩ a là ng như thế. Bởi e luôn biết đc lịch a làm việc vì có nc với chị gái a( chị gái ở cùng nhà), bố mẹ a thì khoảng 8,9h tối k thấy con về thì đã điện liên tục( quen a 5 năm có đi chơi cùng a nên e biết). E hỏi, a trả lời. Cứ thế. Ng e run nói k thành lời. E hỏi trong nc mắt thế bây giờ e phải làm sao? A bảo e có thể sống tốt khi k có a, e hoàn toàn có thể có cuộc sống hp hơn khi ở trên này. Chẳng nghĩ đc gì lúc đó, e chỉ biết tháo chiếc đồng hồ a tặng đặt vào tay a. A khóc. A đứng lên r ném đi và quay lại bảo e hết r, hết thật r, e về đi k mẹ lo, bác lo. E sốc mà, chưa bao giờ e run rẩy như thế. E oà lên khóc, mặc ng đi đường nhìn. Thật sự lúc đó e đau, e cảm thấy đau đớn lắm. Vì ng mà mh tin tưởng nhất lại có thể làm điều k đúng vơis mh. A cứ động viên e nhưng k hề nói 1 lời xl. Có lẽ có ai đó sẽ chửi e và bảo kệ nó nếu vậy thì về luôn đi nc làm gì nữa. Nhưng thật sự lúc đó e run rẩy đến mức k thể đi nổi. E hỏi thế hnay a chở e đi là có ý gì. A k nói. E bảo vì sự thương hại, hay vì lý do nào. A nói chỉ là a muốn. E khóc. A bảo đừng khóc nhưng e nói e khóc cho lần cuối cùng. A còn bảo a ghét e, a chán e r, e về đi. K hiểu sao lúc đó e mặt dầy đến thế vì mọi khi e luôn là ng xua đuổi a, e k tưởng tượng đc có ngày a lại nói những lời đó với e. 1 lúc sau 2 đứa khóc chán a cầm tay e và bảo đừng khóc nữa. A chỉ thử e thôi. Y a nhiều nthe sao k về với a. Chỉ biết khóc e hỏi làm thế nào để e tin là a chỉ thử lòng e, xong r a làm nhanh đến mức e giật mh là hôn e. R hỏi e tin chưa. Nhưng đến bây giờ, các chị em ạ, e vẫn còn mông lung lắm. Bởi lúc a nói nhưngx việc xấu xa a vừa nói vừa khóc. Kiểu như nó là sự thật nên a mới khóc. E bảo đừng vì thấy e yếu đuối mà thương hại, nói thật với e đi. A vẫn nói là a thử. E bảo chỉ thử sao lại vứt đồng hồ của e đi. A móc trong túi quần xoè tay ra. E bất ngờ. Cảm thấy còn 1 chút ánh sáng le lói cho cuộc tình này. Nhưng e phân vân lắm. E vẫn k tin. Nc vs nhau thì k đc tình cảm lắm. Yêu xa các chị ạ, khổ sở lắm. Ai trong hoàn cảnh chăcs mới biết đc. Lễ tết có khi k gặp đc nhau. ... Nhìn ng ta có đôi có cặp mà thèm. Nhưng chúng e chấp nhận và tập làm quen. Cm cho e hỏi như vậy có phải là a thử e k hay là thật. Và bây giờ e nên làm thế nào?? E bế tắc lắm r. Mn đừng chửi e. E chỉ xin mọi ng cho e lời khuyên vơi. E y a ấy nhiều lắm. Nhiều đến mức 5 năm y nhau dù có ai tán tỉnh e cũng tránh hết, bao nhiêu tình yêu e cũng dành cho a hết r. Nếu bây giờ những lời a nói là thật thì e k biết mh sẽ ntn nữa. Trên đg a chở e đi HN cũng có 1 số biểu hiện lạ khác với mọi khi. A bảo, con đường này k ở gần nhà mh nhưng bao nhiêu kỉ niệm e nhỉ, e bảo mai này mà xa nhau e chẳng biết vứt đâu bây giờ. A trả lời nếu mai này mà xa nhau cả 2 phải sống thật tốt. Nói chung nói nhiều e rối quá cungz chẳng nhớ hết. Nhưng nthe có phải a nói thật k hay là a cbi bước đệm để thử e. Lòng e rối như tơ vò.
Những dòng trên là e viết sáng hôm qua, chỉ trong 1 thời gian ngắn mà e còn biết đc chuyện sốc hơn thê nữa. Tối qua ng y e cùng gđ đi gặp bên gia đình 1 ng khác và dự định cuối năm cưới cm ạ. E đau lắm. Chuyện này e biết đc là do hỏi chị gái a. Chi bảo c vừa mới biết nên c muốn hỏi e đax chia tay với e thật à. E gọi điện hỏi luôn. Lúc đầu còn bảo đi có việc xong sau đó nói thật, nói thêm là a làm theo í bố mẹ, nói e bình tĩnh để a ấy tìm hướng giải quyết, r sẽ k có chuyện cưới xin gì nên bảo e yên tâm. Nói qua cho cm hiểu là a í hơn e 5t. Năm nay đc tuổi, bố mẹ thì già r vì a là con út, lại chỉ 1 con trai. Bố mẹ a ngày trc cũng nc vs e kiểu bảo lấy nhưng chúng e quyết đợi nhau. Giờ bố mẹ a làm căng, có lẽ k muốn con trai họ đợi e nữa. Và có lẽ tình cảm a ấy dành cho e cũng nhạt dần r. K biết là muốn tốt cho e như a đã nói hay chỉ là những lời nói để an ủi e.

Đau hơn là e có nc vs ng thứ 3 kia. Ng đó và a quen qua giới thiệu, hôm qua là đi đến gặp mặt xem nhà, có nc qua đt 1 thời gian r. Lúc đầu ng đó nghe, e cũng kể hết đầu đuôi ngọn ngành dẫn đến chuyện này, dầy mặt hơn e còn xin ng đó trả a về bên e, có lẽ đó chỉ là cảm xúc nhất thời.. Vậy mà ng đó với e "c ngủ với a... nhiều r à, giờ đến lượt e.Mấy chuyện kiểu này e quen r, thông cảm nhé. C à nếu c thích khi nào về ngủ cùng vk ck e" Thế đó, giờ e tuyệt vọng lắm r. E trót y a quá nhiều. E cảm thấy k thể sống nổi nếu thiếu a. E có lên hỏi rõ ngọn ngành và giành lại a k hả mn? Hơn 5 năm cùng nhau phấn đấu từ chỗ a chẳng có gì, sướng khổ vui buồn có nhau. Vậy mà giờ đây e cảm tưởng như mh dâng hết công sức giờ cho ng khác hương. K phải là tiền bạc vật chất mà là 1 con ng thay đổi tích cực. E k thể chịu nổi. Nghĩ đến là e chỉ trực trào nước mắt và tim lại đau tức. E phải là thế nào bh hả mn? Mn an ủi e thôi chứ đừng mắng e. E biết là e trót nặng tình quá. A thì lúc nọ lúc kia. Kiểu còn y e nhưng lại thấy tiếc ng đó. E k biết phải làm thế nào nữa. Chỉ muốn chết đi để k phải suy nghĩ. Giúp e với.
0 comments:
Post a Comment